“Khi nào người ta xin lỗi, tôi mới bỏ qua.”
“Khi nào người ta thay đổi, tôi mới thay đổi.”
“Anh làm thế thì tôi mới yên lòng.”
Kì vọng “khi nào” ấy khiến mình bị trói buộc vào người khác, giống như chú chim tự bám chặt vào cành cây rồi lại khao khát được bay.
Bởi “khi nào” nằm trong tay họ. Còn tôi, tôi có thể bắt đầu trước: thay đổi trước, mở lời xin lỗi trước… vì hòa khí và vì sự nhẹ nhõm thanh thản trong lòng.
































